Bực mình một chút



Trong những ngày chuẩn bị quà tặng cho chương trình sắp đến, nhóm và mình được tiếp nhận một số ý kiến, đại loại như:
-     Nơi đó không khó khăn đâu, tôi biết nơi còn thiếu thốn hơn;
-     Tôi đã từng cho vài căn nhà ở đấy, nơi đó bây giờ phát triển lắm; hay
-     Em làm vậy thì cũng chẳng giúp ích người ta được gì đâu.
Quả thật, khi tiếp nhận những ý kiến trên, phản ứng đầu tiên là: bực mình.
Nhưng ngẫm nghĩ lại thì cái bực mình đó chỉ là “một chút” mà thôi.
Điều này không có nghĩa là những ý kiến kia là đúng hay do mình cứng đầu không chấp nhận. Không phản bác nhưng thấy rằng cũng cần đưa ra suy nghĩ riêng.
Từ những điều trải qua, ngẫm nghĩ ý kiến của mọi người và củng cố niềm tin của bản thân để dám khẳng định: giá trị của một chương trình tình nguyện không chỉ là vật chất.
Để bắt đầu làm một điều gì đó, có lẽ trước tiên cần trả lời được những câu hỏi: Mục đích thực hiện là gì? Đối tượng tôi hướng đến là ai/là gì? Kết quả nào đang được mong đợi? – Và trong những chuyến đi của nhóm cũng phải như vậy.
1. Chúng ta phải tìm được địa phương nghèo nhất đất nước rồi mới quyết định giúp đỡ!?
Chắc chắn là không phải như vậy.
Đi đến một nơi, gặp gỡ để cảm nhận được điều mình cần làm. Người dân cần nước sạch; trẻ em chưa có nhiều điều kiện được chăm lo về học tập, về tinh thần; hay mùa lạnh họ cần mặc thêm ấm… chỉ cần một điều nào đó làm mình cảm động thì cũng đủ để có những việc làm giúp đỡ họ.
Tại sao phải so đo, nơi này nghèo hơn, nơi nọ thiếu thốn hơn?
Ai cũng có quyền để được giúp đỡ.
2. Một vài phần quà không thể giúp ích gì cho cộng đồng cả!?
Đúng vậy, một ít gạo, vài món nhu yếu phẩm sẽ không thể làm cho ai giàu thêm. Cộng đồng cũng không thể cải thiện đời sống thêm nhiều.
… Và những căn nhà được tặng cũng thế. Một vài căn nhà được xây cũng không làm cho cả cộng đồng phát triển nhanh hơn là bao.
Vậy tại sao chúng ta vẫn làm?
Người ta vẫn nói một cánh én không thể làm nên mùa xuân. Nhưng người ta cũng nói ba cây chụm lại nên hòn núi cao. [tự nhiên thấy văn vẻ ghê]
Một việc nhỏ nhưng cũng có sức lan tỏa của nó. Có thể hôm nay chỉ giúp được cho người ta vài món tiêu vặt nhưng họ sẽ được cộng đồng biết đến và có lẽ kết quả sau này sẽ tốt hơn nhiều lần.
Một việc làm nhỏ nhưng những giá trị mang lại nhiều hơn. Một chút vật chất để người ta được củng cố niềm tin và nhận thấy rằng mọi người vẫn quan tâm đến họ. Một vài quyển tập, một ít bánh kẹo để các em nhỏ yêu thích việc học hơn, nó nhận ra rằng đến trường cũng là nhận thêm niềm vui.
Vậy đó, có nhiều hơn một lý do để giúp đỡ ai đó.



Nhận xét

  1. Chính xác. Đừng buồn vì những những nhận xét của họ nhé. Nghe và mỉm cười, rồi một ngày họ cũng sẽ hiểu thôi. Mà cho dù không hiểu thì cũng không sao, chí ít, họ cũng nói lên quan điểm của mình, mình cũng hành động để thể hiện việc mình làm có ý nghĩa, thế là đủ :))).

    Trả lờiXóa
  2. Đúng gòi. Giá trị không lớn nhưng người dân và đặc biệt là trẻ em cảm thấy được quan tâm, được giao tiếp được biết về thế giới ngoài kia như thế nào... và sau này khi những đứa bé đó lớn lên sẽ lại đáp đền tiếp nối...

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét